DUMB AIR đơn giản. Không khí tệ khiến người ta mệt, mờ mịt, và chậm đi. Chủ yếu là CO2, có ở khắp nơi chúng ta tụ tập trong nhà, và hầu như không ai đo. Nên chúng tôi đo. Chúng tôi đo nó, giúp bạn hiểu con số đó nghĩa là gì, và cho bạn những gì cần để hành động. Ở nơi làm việc, ở nhà, ở trường.
Đây là dự án mở và miễn phí. Không có sản phẩm để bán cho bạn. Thang đo, hướng dẫn, mẫu email, tất cả miễn phí. Nếu link máy đo nào mang về vài đồng hoa hồng, chúng tôi sẽ nói rõ, và tiền đó dùng để duy trì dự án. Hết. Đây không phải startup đuổi theo tiền bạn. Đây là một phong trào.
Tôi sống nhiều năm ở Trung Quốc, ám ảnh về chất lượng không khí. Cả hai loại. Loại PM2.5, dày đặc, xám xịt, hôm-nay-ở-trong-nhà-đi. Và loại CO2. Tôi không tìm được máy lọc không khí nào xử lý cả hai đàng hoàng, nên tôi tự làm. Sáng lập Nyluft, được Rehau mua lại năm 2017, rồi dành ba năm ở Thượng Hải thiết kế và sản xuất thiết bị đo chất lượng không khí đạt giải thưởng.
Nhưng đây là điều tôi cứ nhận ra. Ai cũng chiến đấu với PM2.5 nhưng lại khiến vấn đề CO2 tệ hơn. Đóng kín phòng. Đóng cửa sổ. Chạy máy lọc. PM2.5 ngon lành. CO2 tệ. Phòng sạch hơn và ngu hơn cùng lúc. Tôi luôn là người hé cửa sổ trong khi máy lọc chạy. Cần thiết với tôi. Phiền với người khác.
Khi tôi về lại Thụy Điển, không khí ngoài trời sạch. Nhưng không khí trong nhà tệ hơn bất kỳ thứ gì tôi đo được ở châu Á. Không phải vì ô nhiễm. Vì thông gió. Ở đây không ai đóng kín phòng để chặn PM2.5. Họ chỉ không bao giờ mở. Vấn đề chuyển từ ngoài vào trong, và hầu như không ai để ý.
Chuyện Uber là giọt nước tràn ly. Ở châu Á, tài xế bật chế độ tuần hoàn nội bộ để chặn PM2.5 bên ngoài. Hành khách ngồi trong không khí tái chế, mệt và mờ mịt, rồi đổ lỗi cho kẹt xe. Tôi luôn là người xin chuyển sang không khí bên ngoài và hé cửa sổ. Ở châu Âu thì khác. Không ai chủ động tuần hoàn, nhưng thông gió vẫn không đủ cho xe đầy người. Nên tôi tự mở cửa sổ. Tài xế khó chịu. Tôi cần không khí.
Ở đâu cũng cùng câu chuyện. Ô tô được thiết kế để tiết kiệm nhiên liệu, không phải cho chất lượng không khí. Toà nhà được quản lý để giảm tiền điện, nên thông gió bị cắt. Một số ban quản lý toà nhà còn không biết tính lưu lượng gió cho phòng họp nhỏ. Kết quả y hệt: phòng đầy người âm thầm đần đi, và không ai đo.
Tôi là người cực đoan về chuyện này. Tôi mở cửa sổ trong phòng họp. Tôi mang theo máy đo. Tôi biết không khí tệ làm gì vì tôi đã dành nhiều năm làm thiết bị đáng lẽ phải sửa nó. Và tôi biết phần nào họ thường bỏ qua.
Chuyện này đáng để nói to. Vì thế DUMB AIR tồn tại.
Nhận bộ công cụ, hướng dẫn chọn máy đo, và những phát hiện mới về không khí tệ. Không spam. Chỉ không khí sạch.
Mở cửa sổ. Đừng thở không khí ngu. — Gustav